Nem chua chợ Huyện đặc sản nổi tiếng đất Võ.
Bạn du lịch đến một nơi nào đó mà không được ăn, được chơi thả ga, không được mãn nhãn con mắt thì thật là đáng tiếc. Một chuyến du lịch Quy Nhơn tự túc ngon bổ rẻ vừa qua cùng nhóm bạn đã thực sự đem lại cho tôi cảm giác thỏa mãn ngũ giác của mình. Vừa được thỏa sức vui chơi, đắm mình trong cảnh trí nên thơ hữu tình, vừa được tha hồ thưởng thức những món ngon, độc và lạ nơi đây. Đến bây giờ mà hương vị của món nem chua chợ huyện vẫn đang còn dư âm phảng phất khiến tôi nghĩ lại vẫn cảm thấy thèm đến cồn cào.
Lần ấy đi Quy Nhơn, bạn tôi tỏ vẻ ân hận vì không có đặc sản đãi anh em. Hỏi ra mới hay hai thứ đặc sản ấy chính là “nem chợ huyện” và rượu Bàu Đá. Đó là thứ nem chua, như bao thứ nem chua làm từ thịt nạc giã nhuyễn trộn thính, cuốn lại bằng lá chuối, để vài ngày đem bán nhưng cứ đinh ninh không đâu có thứ nem ngon và ám ảnh như nem chợ huyện xứ này.

Ai đó sẽ hỏi: Chợ huyện nào? Đất nước mình có mấy trăm cái chợ huyện? Vâng! Đúng thế. Nhân đây cũng xin đề xuất, nếu thương hiệu nem chợ huyện Tuy Phước mà đi đăng ký bản quyền xuất xứ thì hãy ghi ba chữ “NEM CHỢ HUYỆN” bằng chữ viết hoa để phân biệt chợ huyện Tuy Phước thuộc tỉnh Bình Định với những chợ huyện khác…
Bạn tôi, một nhà thơ ở Bình Định lâu ngày sống phố thị nhưng cái hương quê nơi chợ huyện nghèo vẫn day dứt tâm can. Lần ấy bạn bảo nợ bọn tôi bữa nem chợ huyện. Và lần khác, khi đến Quy Nhơn, chúng tôi được bạn cho thưởng thức món còn... nợ từ mấy năm trước. Quả là công phu. Chao ôi, những cái nem chua quấn trong lá chuối kiểu nem chua xứ Thanh hoặc nem Thủ Đức (Sài Gòn) thôi nhưng ăn vào ngon ngọt và thơm giòn hơn hẳn. Ám ảnh lắm, cái món dân dã được làm từ chợ quê ấy. Rượu Bàu Đá, An Nhơn thơm nồng mà nói như Văn Cao, rất “dày”, được nhắm với nem chợ huyện bữa đó làm chuếnh choáng gần hết đám chúng tôi. Trở ra bắc, có nem chua Thanh Hóa, cũng rất ngon nhưng bây giờ người ta đua nhau sản xuất nhiều quá, nhanh quá và ẩu nữa nên chất lượng phần nhiều không được như xưa.
Bỗng nhớ và thèm mấy cái 'nem chua chợ huyện' 2Ai đó sẽ hỏi: Chợ huyện nào? Đất nước mình có mấy trăm cái chợ huyện?

Biết tôi thích món “nem chợ huyện”, nên lâu lâu ra Hà Nội bạn tôi lại mang bó nem chua làm quà. Thực cảm động, không phải vì bạn cho quà, mà bởi cái tình, quý mến nhau nên mới công phu vậy. Chuyện món ăn đơn sơ thôi nhưng nó là một phần di sản ẩm thực mỗi vùng quê đấy. Cuộc sống luôn đổi thay, nhiều món ăn truyền thống, nhiều thứ quà quê đang dần phai nhạt nhưng có những thứ quý báu, có thương hiệu như “nem chợ huyện” thì cần được giữ lại cho muôn sau. Nói thế thôi, chả biết rồi đến một ngày những “nghệ nhân” của món ăn đó ra đi, hậu duệ họ liệu có ai kế thừa? Tôi là người lạc quan và luôn nghĩ rằng sản vật cũng như món ăn, và rộng ra là di sản văn hóa cái gì ngon, quý thì người ta giữ. Đừng quá lo xa. “Cái gì hợp lý thì tồn tại”.
Các bài viết khác
- Hành trình khám phá làng chài Cửa Vạn
- Khám phá làng bích họa Tam Thanh - thiên đường của những câu chuyện cổ tích
- Ký sự du lịch: 3 ngày khám phá đảo Cát Bà thơ mộng
- Ký sự du lịch: Khám phá vẻ đẹp phố Hội
- Hành trình khám phá các địa danh nổi tiếng miền Bắc từ ngày 26-31/5/2017
- Mùa hè đến náo nức du lịch Miền Tây
- Tour du lịch đến và khám phá đất nước chùa vàng từ 13-17/3 do Du lịch Vietpower tổ chức
- Ký sự du lịch: Trải nghiệm khi đến Sapa
- Ký sự du lịch: Khám phá hoa cải trắng Mộc Châu
- Ký sự du lịch: vượt đèo khám phá Hà Giang
- Nỗi nhớ Hà Nội
- Mùa thu vàng trên vùng núi cao Mù Căng chải
- Tại sao người Việt xem uống trà là một nghệ thuật?
- Ký sự du lịch: Một lần đến Hà Giang
- Đà Lạt một vẻ đẹp giản dị mà đắm say
- Vẻ đẹp Hà Nội trong tôi
- Điều gì làm nên ấn tượng xứ Huế?
- Du lịch Vietpower tổ chức tour Sài Gòn - Miền Tây cho các cựu chiến binh
- Ký sự du lịch: tận hưởng 3 ngày cuối tuần tuyệt vời trên đảo Cô Tô
- 24 giờ trải nghiệm ở Huế




